Ai đến nhà chơi mà thấy tủ sách của NP sẽ nghĩ con nhỏ chữ nghĩa đầy một bụng và chắc là ... trí thức lắm v́ NP rất ghiền đọc sách nhưng nếu nh́n kỹ th́ chỉ toàn là mấy cuốn chuyện t́nh cảm, yêu đương lăng nhăng cuội mà thôi. Những tác phẩm của Chu Tử, Hoàng Hải Thủy, La Lan, Lệ Hằng, Mai Thảo, Vơ Hà Anh, và nhất là của Quỳnh Dao th́ chất đầy kệ để làm của .. đóng bụi. C̣n thơ ?? ... ôi xời! chả có cuốn nào hết trừ một tập thơ học tṛ mà ngày c̣n là nữ sinh nhà giàu học dzốt được con bạn thân sưu tầm viết tặng trước ngày rời VN. Có lẽ NP không phải là người mê thơ cho nên ít để ư măi cho đến khi NP lọt vào mắt của một anh chàng, tướng mạo nh́n ... công tử bột lắm. Có lẽ v́ nhát, không biết làm cách nào để tỏ t́nh nên chàng ra tiệm thỉnh d́a "Thơ Thơ" của Xuân Diệu cung kính dâng tặng nàng, chỉ mong là "em về chịu khó đọc mà hiểu cho cái ḷng của anh". Về đến nhà, lật trang đầu gặp ngay cái tựa đề "Cảm Xúc" (à cảm xúc của chàng đây, cải lương chết đi được), và .... sao toàn là mây gió trăng nước không vậy? Thế là tập thơ được xếp vào kệ đứng ở cái hàng chót.
Từ ngày có "inh tờ néc" h́nh như ai cũng thích ngồi surf bất kể giờ giấc, và Nam-Phương cũng không ngoại lệ mỗi khi boss đi vắng th́ NP rảo lung tung, có nghĩa là đụng đâu ghé đó (hèn chi việc làm hoài mà hổng thấy hết, cứ tưởng sao thằng chủ dạo này nó đ́ ḿnh quá nha). Không hiểu lư do nào mà NP lại đi lạc vào trang nhà của chú Phạm Chung, và cũng không hiểu tại sao với biết bao nhiêu bài thơ của ông, NP lại ngừng ở bài "Sợi Tóc Buộc Đời".
Mượn em sợi tóc mây dài
buộc đời Anh, nhỡ một mai lạc đường
Mượn Em chút phấn chút hương
chút môi son đủ tô hồng đời Anh
Mượn em ánh mắt long lanh
giữa biển khuya, ánh hải đăng soi thuyền
Mượn em ...
Mượn em ...
Mượn em ...
Một mai em biết thề nguyền
Đây đời anh, chẳng buồn phiền trả em
Đây là lần đầu tiên NP đọc một bài thơ mà cảm xúc không thấy nó ... xến như đọc thơ vào năm nào, cũng không ngờ bài nhạc sáng tác đầu tay của ḿnh ... chiến dễ sợ luôn. Chắc một phần v́ bài thơ khá đơn giản, dễ hiểu, không rườm rà, đặc biệt là đúng với tŕnh độ của NP, và nhất là ít nhiều nó có tí ǵ gợi lại một chuyện t́nh xa .. lắc của ḿnh thành ra NP có ngẫu hứng phổ bài thơ ấy ngay. Sau khi phổ, NP hí hửng gửi đến cho chị bạn thưởng thức. Nghe xong chị hỏi: "rồi tác giả nghĩ sao?" .. Cái ǵ? Ḿnh phổ th́ phổ, làm ǵ có cái chuyện tác giả nghĩ sao? Mặc kệ! ... nhưng sau vài emails qua lại thêm lời giải thích của chị, NP lịch xoạt gửi email đến cho chú PC, dĩ nhiên là có kèm theo bài nhạc gọi là xin ... giấy phép cho đúng điệu.
V́ bài thơ nguyên thủy khá ngắn, nghe xong chú nói sẽ viết thêm vài câu và hỏi "có thể nào NP sửa nhạc lại cho hợp với bài thơ mới?" - Dĩ nhiên là được, no sweat!
Houston, 03/04/02
Sợi Tóc Buộc Đời
Nhạc: Nam-Phương
Ḥa âm: Quang Đạt
Tŕnh bày: Thụy Long
|
Gặp em mặc áo lụa vàng Ru hồn anh, nắng chiều tan cuối đường Mượn em, chút phấn chút hương Chút môi son, đủ tô hồng đời anh
Mượn em sợi tóc tơ bay Buộc đời anh, nhỡ một mai lạc đường Mượn em ánh mắt long lanh Giữa biển khuya, ánh hải đăng soi thuyền
Mượn em ... Mượn em ... Mượn em ...
Mượn em, mượn một trả mười Mượn âu lo, lấy ngọt bùi trả em Một mai em biết thề nguyền Đây đời anh, chẳng buồn phiền trả em ... trả em. |